Giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, nơi những lo toan, bộn bề và áp lực cơm áo gạo tiền cuốn ta đi như một cơn lốc, liệu có bao giờ bạn tự hỏi: “Đã bao lâu rồi mình chưa cho phép bản thân được dừng lại để thở, để lắng nghe chính mình?” Nếu bạn cũng đang tìm kiếm một khoảng lặng như thế, hãy thử một lần tìm về với khóa tu một ngày định kỳ vào ngày Mùng 8 Âm lịch tại Chùa Cổ Am. Đây không chỉ đơn thuần là một khóa tu, mà là một khoảng dừng nhẹ nhàng, một cái chạm sâu sắc vào thế giới nội tâm giữa nhịp sống vội vã ngoài kia.
Khóa tu mang đến một thông điệp chuyển hóa dịu dàng. Cây bồ đề từ ngàn năm nay luôn là biểu tượng của sự che chở, của tuệ giác và lòng từ bi vô lượng. Giống như tán lá bồ đề luôn dang rộng để che mát cho vạn vật, chủ đề lần này hướng chúng ta học cách nuôi dưỡng năng lượng tỉnh thức bên trong, để rồi từ chính sự bình yên của bản thân, ta có thể “tỏa bóng” yêu thương, mang lại sự mát lành cho những người xung quanh.
Tại không gian thanh tịnh của Chùa Cổ Am, mỗi Phật tử được hướng dẫn cách: Sống chậm lại, tách rời khỏi màn hình điện thoại, rời xa những thông báo tin nhắn dồn dập, học cách trân trọng từng bước đi chánh niệm, từng hơi thở nhẹ nhàng trong hiện tại. Không chỉ là lắng nghe lời kinh tiếng kệ hay những bài pháp thoại ý nghĩa của chư Tôn đức, mà còn là lắng nghe tiếng lòng của chính mình — những tổn thương, những mệt mỏi bấy lâu nay bị khỏa lấp bởi tiếng ồn ào của phố thị. Nhận diện những gánh nặng về danh vọng, những giận hờn, đố kỵ hay những mong cầu quá sức để nhẹ nhàng buông xuống, trả lại cho tâm thế nguyên sơ, thuần khiết nhất.
Chỉ một ngày — một khoảng thời gian quá ngắn ngủi so với một đời người, nhưng lại là quá đủ để chúng ta tái tạo lại năng lượng. Sau một ngày trọn vẹn sống trong chánh niệm, điều đọng lại lớn nhất là cảm giác tâm an hơn, lòng nhẹ hơn.
Chúng ta chợt nhận ra rằng, hạnh phúc và bình yên đích thực chẳng cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi hay ở những điều gì quá lớn lao. Đôi khi, nó chỉ bắt đầu từ việc ta dũng cảm cho mình một cơ hội: Cơ hội để trở về và cơ hội để hiểu mình hơn. Khi đã hiểu được chính mình, ta mới có thể thương mình và thương người một cách trọn vẹn.
Hình ảnh ghi nhận:









