Dưới mái chùa Cổ Am rợp bóng sớm mai, ba ngày khóa tu “Ươm mầm đạo đức” lần thứ 5 khép lại trong một không khí vừa rộn rã, vừa lắng yên đầy cảm xúc. Ánh nắng nhẹ xuyên qua tán lá, chiếu xuống những gương mặt nhỏ rạng rỡ, xen lẫn một chút bồi hồi vì sắp phải nói lời tạm biệt.
 
Từ ngày đầu tiên, các em đã chắp tay trang nghiêm trước Tam Bảo, học lễ phép đến từng hơi thở. Các bạn nhỏ rồi sẽ khám phá cách tự giặt áo, gấp chăn, xếp hành lý – những điều bình dị nhưng đầy ý nghĩa, giúp các em biết tự lập và sống ngăn nắp.
 
Giữa không gian tĩnh mịch của đêm tri ân, dưới những ánh nến lung linh huyền diệu – đã thực sự chạm vào trái tim mỗi em. Không còn là tìm hiểu khái niệm, mà đó là những giọt nước mắt bất chợt khi nghe về sự nhọc nhằn của cha mẹ, của quý Thầy những người đã dẫn dắt suốt ba ngày qua. Các em cúi đầu, vòng tay siết chặt hơn, trọn vẹn là một món quà vô giá của lòng biết ơn và sự trưởng thành, dù tuổi còn rất nhỏ.
 
Sáng cuối cùng, sân chùa vang lên tiếng cười rúc rích khi các em trò chơi sau lễ. Nhưng nụ cười đó không còn là sự ngây dại ngày đầu, nó là sự tự tin và niềm vui đã trải nghiệm được ngay trong gốc rễ đạo đức. Không còn chỉ là vui chơi, mà là biết sẻ chia, biết nhường nhịn, biết cảm thông – vì từ trong từng trò chơi ấy, các em học được cách kết nối với nhau.
 
Sau bế mạc, các em nhận về một chuỗi vòng tay trầm hương từ quý Thầy – món quà nhỏ bé nhưng đong đầy ý nghĩa. Không chỉ là kỷ niệm của ba ngày tu học, mà còn là lời nhắc dịu dàng để các em luôn nhớ: hãy sống chậm lại, sống sâu sắc và tỉnh thức – như hương trầm âm thầm lan tỏa trong từng khoảnh khắc đời thường.
 
Nhìn các em ôm nhau gửi lời tạm biệt, ánh mắt ai cũng rưng rưng – đó không phải là sự hụt hẫng, mà là sự cảm nhận thật sự rằng, ba ngày đó, các em đã thay đổi. Các em sẽ về nhà, mang theo ánh sáng của niềm tin, của yêu thương, của sự biết ơn. Những hạt mầm đạo đức “được gieo” trong ba ngày này sẽ không biến mất, mà sẽ âm ỉ lớn lên, len lỏi vào từng hành động, lời nói của mỗi em sau này. Và dù ngày mai có bộn bề với bài vở, học hành, thì những khoảnh khắc chắp tay trước Phật, nụ cười bên bạn, hay một vòng tay trầm thơm trên cổ tay – sẽ luôn khiến các em nhớ rằng, mình đã từng là một người con Phật biết sống đẹp, biết yêu thương, biết trưởng thành… từ rất sớm.
 
Hình ảnh ghi nhận:

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *