Một buổi sáng tháng Sáu, ánh nắng vừa đủ vàng để những bông sen trong sân chùa nghiêng mình nở nhẹ. Ngày mùng 08 tháng 06N Âm lịch, như đã thành lệ, đại chúng lại trở về chùa Cổ Am – nơi bình yên nằm giữa lòng quê – để cùng nhau trải nghiệm một ngày tu tập trọn vẹn.

Từ sớm tinh mơ, tiếng chuông đại hồng ngân dài trong làn khói trầm, gọi mời từng bước chân nhẹ nhàng trở về cõi tĩnh. Không ồn ào, không vội vã – chỉ có những tâm hồn cùng nhau ngồi xuống, cùng nhau tụng một thời kinh, niệm một danh hiệu Phật, nghe một thời pháp để thấm dần tinh thần tỉnh thức.

Giữa không gian thanh tịnh nơi cửa thiền, người ta như thôi không còn là ai đó của đời thường – không còn chức vụ, tuổi tác hay phiền muộn. Chỉ còn lại chính mình, với hơi thở, với chánh niệm, và với những điều chưa từng kịp lắng nghe trong chính nội tâm. Khóa tu không có gì cầu kỳ. Nhưng chính sự đơn sơ ấy lại khiến ai nấy khi rời bước đều nhẹ lòng đến lạ. Bởi trong những giờ phút yên tĩnh ấy, đã kịp học cho mình một chút buông xả, một chút biết ơn – và đặc biệt là một chút thương yêu dành cho những người đồng hành bên cạnh.

Khép lại một ngày, đại chúng trở về với cuộc sống thường nhật. Nhưng trong lòng ai cũng mang theo ít nhiều năng lượng lành. Là sự lắng dịu, là lòng hướng thiện, là tinh thần huynh đệ – để sống đẹp hơn giữa thế gian nhiều biến động này.

Hình ảnh ghi nhận:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *