Sáng ngày 21/06/2025, tiếng chuông chùa ngân vang trong làn sương mỏng, đánh thức không chỉ không gian, mà còn khơi dậy sự tỉnh thức nơi những tâm hồn thơ trẻ. Từ những căn phòng nhỏ, các em thức giấc, gấp chăn, chỉnh trang quần áo, rồi nối chân nhau ra sân chùa trong tiết sớm dịu dàng.
Buổi thể dục diễn ra trong ánh sáng tinh khôi, không tiếng còi xe, không nhịp sống hối hả – chỉ còn lại tiếng hít thở đều đặn, tiếng vỗ tay nhịp nhàng vang vọng giữa khoảng sân chùa. Những động tác đơn giản mà đầy sinh khí giúp thân tâm các em được đánh thức một cách nhẹ nhàng và đầy năng lượng.

Sau đó, từng bước chân thiền hành được đặt xuống như đặt cả trái tim lên mặt đất – vững chãi, chánh niệm. Các em bước chậm, lặng lẽ nghe tiếng lá rơi, tiếng gió khẽ lay, để rồi chợt mỉm cười khi nhận ra sự tĩnh lặng ấy cũng là một món quà. Mỗi bước đi là một bước trở về với chính mình – không áp lực, không so sánh, chỉ có hiện tại dịu dàng.
Bữa điểm tâm sáng được dùng trong không khí yên tĩnh. Không trò chuyện rôm rả, không vội vàng xúc ăn, các em học cách nhai chậm, cảm nhận từng vị ngọt của hạt cơm, từng ngụm nước ấm. Những điều tưởng như nhỏ bé lại dạy các em biết ơn, trân trọng và sống sâu sắc hơn.

Đặc biệt trong buổi sáng hôm nay, lớp kỹ năng đuối nước được tổ chức như một làn gió mới – thiết thực mà đầy yêu thương. Không chỉ là cách nổi, cách thở khi xuống nước, mà còn là những lời nhắn gửi về việc giữ bình tĩnh, cách ứng xử trong nguy hiểm. Các em chăm chú lắng nghe, thực hành nghiêm túc, bởi ai cũng hiểu: để tự bảo vệ mình cũng là biết yêu thương bản thân.
Giữa chốn thiền môn, buổi sáng không trôi đi trong lặng lẽ, mà được thắp sáng bằng từng ánh mắt trong veo, từng nụ cười e thẹn, và từng bài học nhỏ bé nhưng mang giá trị lớn lao. Những hạt mầm hiểu biết, an trú và tỉnh thức đang âm thầm nảy nở trong tâm hồn các em – âm thầm mà sâu sắc.
Hình ảnh ghi nhận:









