5/7/2025 Bình minh ngày thứ ba tại chùa Cổ Am bừng lên với nguồn năng lượng mới. Những giọt sương đêm còn đọng trên thảm cỏ xanh mướt như những viên ngọc nhỏ, lấp lánh dưới ánh mặt trời đầu ngày. Tiếng chuông chùa ngân vang, đánh thức không chỉ thân thể mà còn đánh thức những tiềm năng ẩn sâu trong mỗi tâm hồn trẻ thơ. Buổi sáng bắt đầu bằng những động tác thể dục nhịp nhàng. Khác với ngày đầu còn lóng ngóng, giờ đây các bạn nhỏ đã thực hiện thành thạo từng động tác, thậm chí còn tự tin hướng dẫn lại cho nhau. Bài tập “Hít vào tĩnh lặng – Thở ra mỉm cười” trở thành thói quen tốt, gieo vào lòng các em hạt giống của sự tỉnh thức.

– 7h00 sáng bắt đầu với phần thi “Kể chuyện về cuộc đời Đức Phật”, không chỉ là một cuộc tranh tài mà còn là cơ hội để các bạn nhỏ chiêm nghiệm sâu sắc về con đường tự giác ngộ. Từng đội thi đã mang đến những cách kể chuyện và diễn kịch đầy sáng tạo, khiến câu chuyện về cuộc đời Đức Phật trở nên sống động và gần gũi hơn bao giờ hết. Mở đầu là phần kể chuyện của một bạn nhỏ với giọng điệu dõng dạc, truyền cảm: “Thưa quý Thầy và các bạn, con xin kể về Thái tử Tất-đạt-đa – người đã dũng cảm từ bỏ ngai vàng để đi tìm chân lý. Ngài không chấp nhận sống trong nhung lụa khi chứng kiến chúng sinh đau khổ. Và quan trọng nhất, Ngài đã tự mình bước đi trên con đường ấy – không ai có thể tu thay Ngài được!”

Các bạn hóa thân thành Thái tử, vua Tịnh Phạn, và những nhân vật trong câu chuyện. Cảnh Thái tử quyết tâm rời khỏi hoàng cung được tái hiện đầy xúc động: “Thưa cha, con không thể sống sung sướng khi ngoài kia bao người đang khổ đau. Con phải tự mình tìm ra con đường giải thoát – không ai có thể đi thay con được!” Các bạn nhỏ chăm chú lắng nghe, như đang tự hỏi: “Liệu mình có đủ dũng cảm như Ngài không?”
“Con hiểu rằng, Đức Phật dạy: “Tự mình thắp đuốc mà đi”. Con đường tu hành là do chính mình bước, không ai tu thay mình được. Nếu mình không tự giác ngộ, không ai có thể cứu mình cả!”’- Lời chia sẻ giản dị nhưng chạm vào trái tim mọi người. Quý Thầy mỉm cười gật đầu – đó chính là tinh thần “tự giác, tự nguyện” mà khóa tu muốn gieo vào tâm hồn các em. Buổi thi kết thúc, nhưng dư âm còn mãi. Các bạn nhỏ ra về với ánh mắt sáng ngời, thấm thía một chân lý: Tu tập không phải là chờ đợi ai đó cứu giúp, mà là tự mình bước đi, tự mình thắp sáng trí tuệ từ trong tâm.

– 14h00 chiều, sân chùa Cổ Am bỗng chuyển mình thành một sân khấu rực rỡ – nơi không có ánh đèn hào nhoáng, không có những tiêu chuẩn khắt khe, mà chỉ có những tâm hồn trẻ thơ đang dũng cảm tỏa sáng theo cách riêng của mình. “Cổ Am Got Talent” bừng sáng với màn trình diễn đầy vui nhộn của các gia đình. Khi giai điệu “Đi Giữa Trời Rực Rỡ” và “Mùa Hè Tuyệt Vời” vang lên, những bước chân nhỏ bắt đầu nhịp nhàng chuyển động. Từng động tác múa còn non nớt, có đôi chỗ lệch nhịp, nhưng ánh mắt các bạn lấp lánh một niềm hân hoan khó tả. Những cánh tay giơ lên như đóa sen vươn mình đón nắng, những nụ cười rạng rỡ tỏa sáng hơn cả ánh đèn sân khấu. Khi những tiết mục diễn thay phiên nhau, điều kỳ diệu nhất của buổi chiều không nằm ở những màn trình diễn hoàn hảo, mà ở khoảnh khắc các bạn buông bỏ mọi tự ti, mặc cảm để thực sự sống trọn với niềm vui của mình. Những gương mặt đỏ bừng vì hào hứng, những bàn tay nắm chặt động viên nhau, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán – tất cả đều toát lên một năng lượng thuần khiết khó tả.

Đại Đức Thích Quảng Thiện Phước chia sẻ: “Thầy thấy ở đây không có ai dở, bởi mỗi tiết mục đều là một đóa hoa nở rộ từ trái tim. Các con đã dạy cho chúng ta bài học về lòng can đảm và sự chân thật”..

– Buổi tối với “Rung Chuông Chùa” đem lại những giây phút hào hứng. 500 khóa sinh chăm chú theo dõi màn hình với những câu hỏi trắc nghiệm hấp dẫn về cuộc đời Đức Phật. Từng hồi chuông vang lên rộn rã mỗi khi có câu trả lời đúng, tạo nên không khí vừa học vừa chơi đầy hào hứng. Những câu hỏi không chỉ kiểm tra kiến thức mà còn giúp các bạn ôn lại những bài học đạo đức Từng phần thi diễn ra trong tinh thần gắn kết đặc biệt: Các anh chị tình nguyện viên ân cần hướng dẫn từng thao tác nhỏ, Quý Thầy đi lại giữa các dãy bàn, khích lệ bằng những nụ cười hiền từ, những cái nắm tay, cái vỗ vai động viên khi có bạn trả lời sai. Khi chỉ còn 2 thí sinh cuối cùng, cả hội trường đồng thanh cổ vũ. Không còn ranh giới giữa các gia đình, tất cả cùng hòa làm một: “Cố lên em!”, “Mình tin bạn làm được!”, “Trì giới cố lên”, “Thiền định cố lên”. Đêm thi khép lại trong bầu không khí ấm áp khó tả. Người chiến thắng cuối cùng được cả hội trường chúc mừng bằng tràng pháo tay giòn giã. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất là tình cảm gắn bó đã được vun đắp – giữa thầy và trò, giữa những người bạn mới, giữa các thế hệ cùng nhau học hỏi lời Phật dạy.

Đêm về, các “gia đình tâm linh” quây quần chia sẻ. Những trang nhật ký được viết thêm, ghi lại hành trình nội tâm của mỗi người. Một bạn viết: “Hôm nay con đã hiểu, tỏa sáng không có nghĩa là phải trở thành ngôi sao, mà là sống hết mình với những gì mình có”. Lời tâm sự giản dị mà sâu sắc ấy chính là thành quả lớn nhất của ngày tu tập.

Sân khấu của một ngày tu tập khép lại trong niềm hân hoan chỉ còn lại sự hân hoan, niềm hạnh phúc, tiếng cười giòn tan. Không có người thắng kẻ thua, chỉ có những trái tim đã dám bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá chính mình. Khóa tu không chỉ dạy các em những bài học Phật pháp, mà quan trọng hơn, giúp các em nhận ra giá trị đích thực của bản thân – một giá trị không đo bằng thành tích, mà bằng sự chân thành, dũng cảm và tấm lòng rộng mở. Và có lẽ, đó mới là tài năng quý giá nhất mà khóa tu này đã giúp các bạn khơi dậy

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *