Trong không gian thanh tịnh của mái già lam Cổ Am Tự, cuộc sống của các giới tử khi xuất gia gieo duyên là một hành trình miên mật, nơi mỗi khoảnh khắc đều được dệt nên từ sự tỉnh thức và lòng thành kính.
Khi vạn vật còn chìm trong định tĩnh, vào lúc 4h00 sáng ngày 15/7/2025 (nhằm 21/5 năm Ất Tỵ), tiếng chuông Đại Hồng vang vọng, đánh thức tâm trí và thân thể. Đến 4h30, các giới tử đã vân tập trang nghiêm nơi chánh điện, bắt đầu khóa lễ Phật sám hối. Trong không khí trầm mặc linh thiêng, mỗi lần đảnh lễ Hồng Danh Chư Phật Khiến cho các giới tử như được gột rửa những nghiệp chướng sâu dày từ vô thỉ kiếp, giúp thân tâm trở nên thanh tịnh, nhẹ nhàng hơn.

Tiếp đến, giới tử bước vào buổi thiền hành sáng. Từng bước chân nhẹ nhàng, thư thái, dường như đã làm cho các giới tử gạt bỏ hết những ưu tư, lo lắng của cuộc sống thường nhật. Mỗi bước đi trong chánh niệm là một bước trở về – về với hiện tại, với hơi thở, với thân tâm tĩnh tại và an lạc.

Đúng 6h00, toàn thể đại chúng cùng bước vào thời khoá tụng cảnh sách sáng trước khi dùng điểm tâm. Bữa ăn trong chánh niệm không chỉ là nuôi dưỡng thân tứ đại mà còn là lòng tri ân sâu sắc đến chư Phật, chư Tăng và đàn na tín thí, để mỗi hạt cơm, từng lộc non từ đất mẹ đều trở thành pháp vị dưỡng nuôi đạo tâm.

Sau thời khoá dùng điểm tâm sáng thì các giới tử đến thư viện và chọn cho mình một cuốn sách dưới sự hướng dẫn của Quý Thầy và tự mình có thể ngồi ở bất cứ đâu trong chùa để đọc sách.
8h00 sáng, giới tử lại vân tập về Chánh Điện, tiếp tục tụng kinh Lương Hoàng Sám. Đây không chỉ là tụng đọc suông mà là thực hành, là nương vào lời kinh để quán chiếu, để chuyển hóa, để từng lời sám nhỏ xuống tâm thức như những hạt giống lành, hóa thành tuệ giác soi sáng đường đi. Sám Pháp này chính là linh đơn diệu dược, giúp tiêu trừ tội lỗi, tăng trưởng phước lành, và phát khởi nguyện lực rộng lớn vì lợi ích chúng sinh.

Đến 10h30, nghi thức cúng Ngọ được thực hiện trang nghiêm, là dịp để các giới tử dâng cơm lên cúng dường Chư Phật, Chư Hiền Thánh và các chúng sanh khác, nhằm thể hiện lòng thành kính và biết ơn sâu sắc đối với Tam Bảo.
Buổi chiều tại già lam tiếp tục với thời khóa tụng kinh Lương Hoàng Sám vào 14h00. Sự lặp lại này không phải là nhàm chán, mà là sự huân tập miên mật, để giáo lý được khắc sâu vào tâm khảm, nuôi dưỡng định lực ngày một vững chãi. Sau thời kinh, các giới tử tiếp tục đi kinh hành niệm Phật, giữ vững sự tinh tấn và chánh niệm trong từng hoạt động.
Khi những hồi kinh khép lại, các giới tử chuyển sang thời gian chấp tác – lao động phụng sự. Dù là cắt cỏ, gom rác, sắp đặt lại cảnh quan hay bất kỳ công việc nào khác, tất cả đều được thực hiện với tinh thần vô ngã, vô vị lợi. Dù ánh nắng cuối ngày còn vương trên vai, mồ hôi có thấm đẫm vạt áo, nhưng lạ thay, nơi sâu thẳm tâm hồn lại chẳng hề vương chút mỏi mệt. Chính trong những công việc dung dị này, định lực được rèn luyện, tâm xả ly được nuôi dưỡng, và lòng từ bi thêm rộng lớn. Đó là lúc hạnh xuất gia hiện lên thật chân thật, gần gũi, mà lại ẩn chứa một vẻ đẹp sâu xa khó tả.
Đến 17h45, tiếng chuông báo hiệu buổi cảnh sách chiều lại vang lên, bài cảnh sách chiều nhằm mục đích nhắc nhở mọi người rằng đời sống này là vô thường, giả tạm, vậy nên đại chúng cần tinh tấn tu hành cẩn thận chớ để thời gian luống qua vô ích.
19h30, các giới tử bước vào thời công phu tối với việc tụng kinh Nhật Tụng. Đây là thời khắc để lắng đọng tâm tư, tụng niệm những bài kinh căn bản, hồi hướng công đức và cảm nhận sự bình an lan tỏa khắp thân tâm.
Cuộc sống tu tập trong ngày khép lại một cách thơ mộng và sâu lắng với buổi Thiền Trà vào lúc 21h00. Trong không gian thiền môn thanh tịnh, mọi lo toan dường như tan biến, chỉ còn lại sự hiện diện trọn vẹn của khoảnh khắc hiện tại. Mỗi ngụm trà không chỉ là khoảnh khắc chánh niệm, mà còn là một cánh cửa mở ra thế giới nội tâm, nơi ta cảm nhận rõ hơn nhịp sống đang trôi qua một cách nhiệm mầu.
Đặc biệt, buổi thiền trà trở nên sâu sắc qua những lời chỉ dạy của Sư Phụ – trụ trì về hạnh nguyện của người xuất gia. Người đã khai mở một chân lý giản dị mà sâu sắc: “Xuất gia là con đường buông bỏ đời sống thế tục để hướng đến lý tưởng giác ngộ. Nhưng buông bỏ không có nghĩa là rời xa tất cả, mà là để dấn thân phụng sự – trở thành chỗ nương tựa tâm linh cho hàng tín đồ Phật giáo.” Đó là sự cho đi vô điều kiện, là tình yêu thương rộng lớn. 
Dù chỉ là một thời gian ngắn, nhưng mỗi khoảnh khắc trong ngày tu tập đều là cơ hội vô giá để tâm hồn các giới tử thấm nhuần hương giới, gieo trồng những hạt duyên lành với Tam Bảo, và mở ra một con đường tu tập tinh tấn, khai phóng, hướng tới an lạc và giác ngộ. Đây chính là trải nghiệm chân thực, giúp các giới tử hiểu rằng niềm vui và sự giác ngộ không chỉ ở nơi xa xôi, mà hiện hữu ngay trong từng khoảnh khắc đời thường, khi tâm ta hòa mình vào đạo pháp.
Hình ảnh ghi nhận :











