Ngày 21/06/2025 – ngày thứ hai của khóa tu “Ươm Mầm Đạo Đức” trôi qua trong sự lặng lẽ dịu dàng nhưng đầy màu sắc, như một bản hòa ca nhẹ nhàng mà sâu lắng, in dấu từng bước chân nhỏ trên hành trình trở về với chính mình.
Buổi chiều, khi nắng bắt đầu đổ dài trên sân gạch, không gian chùa như bừng lên sức sống với chuỗi trò chơi tập thể rộn ràng. Dưới sự hướng dẫn của các anh chị tình nguyện viên, những trò chơi vui nhộn, sáng tạo đã mang các em xích lại gần nhau hơn. Không còn ngại ngùng, e dè – thay vào đó là những tiếng cười giòn tan, ánh mắt lấp lánh niềm vui và những bàn tay siết chặt cổ vũ nhau. Trong từng trò chơi, các em không chỉ vui chơi mà còn học cách lắng nghe, nhường nhịn và gắn kết bằng sự yêu thương. Những sự xa cách, ngại ngùng, bỡ ngỡ ban đầu đã dần thu lại, thay vào đó là trái tim dần mở ra – các em bắt đầu thật sự hòa nhập với đại gia đình nhỏ nơi cửa thiền.
Sau những phút vui chơi rộn ràng, các em vân tập về trai đường, ngồi ngay ngắn trong chánh niệm, tay chắp nhẹ, lòng thành kính, đồng thanh đọc bài thơ “Nhớ ơn” do Sư Phụ trụ trì sáng tác. Dưới ánh sáng dịu dàng của trai đường, từng câu thơ vang lên như nhắc nhở: biết ơn cha mẹ đã sinh thành dưỡng dục, cảm niệm công lao quý Thầy dạy dỗ, nhớ ơn người nông dân gieo trồng từng hạt gạo, và tri ân bao thế hệ đã giữ gìn non sông… Trong không gian tĩnh lặng, các em được học bài học sâu sắc về lòng biết ơn – điều tưởng chừng như nhỏ bé nhưng là gốc rễ của đạo làm người. Từ chén cơm trắng đến tình thương vô hình, tất cả đều đáng để trân quý và gìn giữ.
“Trẻ em đang tuổi thiếu niên,
Tuổi chăm học hỏi, nhớ ghi vâng lời.
Như chồi biếc giữa đất trời,
Măng non đất nước rạng ngời tương lai.”
-Tịnh Hòa-
Khóa tu vẫn đang tiếp diễn, nhưng những hạt giống thiện lành đã âm thầm được gieo xuống. Dưới ánh sáng của chánh niệm, bằng dòng nước của tình thương, và bằng sự dìu dắt kiên nhẫn từ Tăng thân – những mầm non ấy rồi sẽ vươn mình lớn lên, để mai này góp phần làm xanh mát cuộc đời.
Hình ảnh ghi nhận:









